Có thì mình mừng vì các con mình có thêm điều kiện nhưng phải xui rủi không có thì thôi "giật gấu vá vai" vậy chứ biết sao giờ (cười)
Với Phi Nhung, làm từ thiện kiên cố phải từ tâm, nếu lên đường điểm có chút sân si, thì việc thiện ấy dần dần sẽ nuôi dưỡng nhân tâm con người.
Nặng nề thì có nặng nề thật nhưng coi nó nhẹ thì cũng nhẹ, quan yếu là mình tìm được giải pháp có lí để cân bằng mọi chuyện. Được cái, mẹ dạy chúng cũng nghe vì quan trọng nhất là đứa lớn bảo đứa! bé ngoan ngoãn đợi mẹ về. Các em bé ở chùa cũng phụ giúp sư thầy làm nến và làm một số công việc khác, để tăng nguồn thu cho chùa. - Có phải vì chị đã tìm thấy ham, tình ái lớn của đời mình với những chuyến đi thiện nguyện mà chị quên cả hạnh phúc cá nhân chủ nghĩa đến nỗi chị tuyên bố sẽ không lập gia đình nữa? Không hẳn là vậy, đơn giản là từ nhỏ đến giờ, tôi chưa từng có định lập gia đình.
Nhưng biết đâu đấy, trong quá trình thực hiện, họ lại phát sinh tình cảm thật với công việc, nó là duyên nợ và cái tâm được nuôi dưỡng dần lên. - Sao chị không kêu gọi những người hảo tâm khác, chị cũng là người nổi danh mà? Tôi cũng đã làm nhưng san sẻ sự thực với bạn là những "Mạnh Thường Quân" không nhiều, có tháng có tháng không, nguồn thu không ổn định.
- Là một ca sĩ đi nhiều, lại là những chuyến đi dài, chị khuyên bảo các con kiểu gì? May mắn cho tôi là trụ trì chùa là một người cũng yêu quý trẻ nhỏ nên đã trợ giúp tôi khá nhiều trong việc chăm sóc, nuôi dạy các em. Ai cũng có chữ thiện trong người, cái gì cũng cần quá trình.
Được cái các em bé rất ngoan, chịu khó và nghe lời mẹ cũng như sư trụ trì. - Đó là điều lớn nhất chị đã làm được trong đời mình, tính đến thời điểm bây chừ? Không, điều thành công lớn nhất của đời tôi là tôi đã thực hành được tâm nguyện của mẹ, nuôi dạy và chăm lo cho các em của mình có một cuộc sống im như ngày hôm nay chúng đang có. Cũng như tôi đã chia sẻ ở trên, tôi có mở cho mỗi cháu một tài khoản trong ngân hàng, đến lúc lớn, ra đời, mỗi cháu sẽ có một khoản tiền khăng khăng để có thể học nghề, có thể kinh doanh hoặc làm bất cứ nghề gì các cháu muốn.
Tôi ủng hộ cách làm của các nghệ sĩ trẻ cho dù họ dùng từ thiện để đánh bóng tiếng tăm vì đơn giản tôi nghĩ, họ mới vào nghề, họ còn trẻ và họ có quyền sai lầm. Mỹ - Tâm nguyện và ước mơ lớn của đời chị ở Việt Nam là chuyện gì nữa vậy chị? Đó là chuyện làm thiện nguyện của tôi và bạn bè. Nói thật là những lúc đi lâu ngày cũng nhớ tụi nhỏ lắm, lần nào gọi điện thoại, chúng cũng kêu tôi giữ giàng sức khỏe, đi làm rồi về với chúng.
- Và giờ là lúc chị sống giấc mơ đời mình, thực hành một liveshow sau quá nhiều năm đi hát? kiên cố là tôi sẽ làm liveshow khi có. Nhìn rất phản cảm, giống như kiểu "trưng biển" để khoe mẽ đời mình hảo tâm.
Những cháu trưởng thành sau này thành công sẽ quay lại giúp đỡ các đời sau mình đang khó khăn và vất vả như ngày xưa chúng đã từng. Tôi trông vòng xoay cuộc thế như vậy. Sau đó sẽ là một vài đêm ở Việt Nam, nơi tôi đang thực hành những mơ ước và tâm nguyện lớn của đời mình.
Tôi cũng tự dặn bản thân là dù hỗ trợ nhiều mấy thì cũng chỉ dừng lại ở mức 20 triệu/ tháng, không quá được. Hiện tôi đang nhận nuôi 15 em ở chùa Phát Lạc tại một tỉnh phía Nam. - Nhưng rất mâu thuẫn khi chị nhận nuôi tới 15 bé, công việc nuôi dạy các bé cũng nhiều và cũng làm ảnh hưởng tới sự nghiệp của chị chứ? Hơn nữa, nói một cách chủ quan thì khi chị có một đứa con của riêng mình thì vẫn tốt hơn chứ? Con của mình thì cũng tốt nhưng tôi đã coi những em bé nhận nuôi như con ruột nên mọi chuyện vẫn thế, không thay đổi về tình cảm.
Đó là một phần đời cực khổ, nhọc nhằn nhưng đẹp của tôi, san sớt nhiều có nhẽ sẽ khiến mọi người nghĩ tôi kể khổ nên thôi vậy. Hơn nữa, tôi thường chủ động hơn là đợi những nguồn thu không ổn định như vậy. Cho cần câu hay con cá cũng đều là điều tốt hết.
- Tình thật cảm ơn và chúc chị thành công! Theo Cảnh Sát Toàn Cầu. Chưa muốn lập gia đình vì yêu sự nghiệp hơn - Vậy hiện nay, 15 em bé mà chị đang nuôi dạy có làm thêm gì để viện trợ chị không? Có chứ.
Sẽ chỉ nói về ngày nay và mai sau, có vẻ mọi chuyện sẽ tươi sáng và đẹp đẽ hơn chăng (cười)
Tôi thực sự rất hạnh phúc với đàn con của mình. Nơi mà tôi tổ chức đầu tiên sẽ là đất Mỹ vì như tôi đã nói ở trên, tôi cần phải tri ân nơi có những khán giả đã cho tôi danh tiếng ngày bữa nay, để tôi được trở về và cống hiến nhiều hơn, rộng hơn. - Tôi không muốn so bì cách làm từ thiện nhưng cá nhân tôi vẫn cho rằng cách "cho cần câu" hơn là "cho con cá".
- Ngay cả chuyến đi mang chị đến bên kia đại dương chị cũng không muốn san sẻ thêm? Chính khán thính giả Việt tại Mỹ đã cho tôi danh tiếng ngày hôm nay để có nhịp được trở về phục vụ đồng bào trong nước.
Họ có thể là số 0 ở điểm bắt đầu nhưng biết đâu khi về đích họ lại là một con số nào đó lớn hơn nhiều. - Thiện nguyện là một công việc ai cũng yêu thích được làm nhưng cững từ rất lâu rồi, công chúng nói chung và cá nhân chủ nghĩa tôi nói riêng, khá dị ứng với việc một số nghệ sĩ, diễn viên, ca sĩ hoặc thí sinh các cuộc thi được/bị/bắt đi làm từ thiện để đổi lấy những hình ảnh đẹp nhằm thêu dệt bản thân hoặc cuộc thi đó.
- Số tiền mỗi tháng chị dành để chăm nom 15 bé có nhiều không? Mỗi tháng 15 đến 20 triệu, cũng tùy, có nhiều biếu nhiều, có ít biếu ít, có tháng không biếu nhưng có mở account riêng cho từng đứa để lo tương lai.
Nói chung thu nhập của tôi hàng tháng được nhiều thì tôi gửi trụ trì nhiều, được ít thì tôi gửi ít, tháng sau có nhiều gửi bù (cười). Hơn nữa, cá nhân tôi nghĩ là lúc đó, khi các cháu trưởng thành, nhà nước sẽ hỗ trợ tôi trong việc đào tạo các cháu nữa. Cuộc thế là sự đền đáp nối tiếp và khi các cháu lớn, trưởng thành thì tôi lại tiếp tục nuôi dạy các cháu nhỏ hơn.
Nuôi con từ thiện theo kiểu. Còn chuyện bao giờ thực hiện được lại là chuyện khác, phụ thuộc nhiều, vào vấn đề "trước nhất" (cười lớn). Bên cạnh đó, chúng tôi vẫn giữ liên lạc qua mail, qua điện thoại hoặc qua các cuộc điện thoại có hình ảnh qua internet.
- Đi về giữa hai giang sơn, tại thời khắc hiện nay, đâu là "thị trường" chính của chị? Việt Nam hay Mỹ? Ở đâu có khán giả Việt Nam là ở đó có Phi Nhung, sau khi làm liveshow tri ân khán giả Mỹ sẽ là làm show tại Việt Nam để chăm lo tốt hơn cho thị trường này, đó là kế hoạch lâu dài của tôi.
Đương nhiên, ai cũng hiểu, sự nghiệp cũng chỉ có tuổi thọ nhất quyết của nó nhưng tôi vẫn muốn mình được đứng trên sân khấu, tiếng rằng ca đi khắp nơi càng lâu càng tốt chính thành thử mà tôi coi trọng sự nghiệp hơn gia đình và nuốm gìn giữ nó.
Quan điểm chị sao về chuyện này? Tôi lại khá khác anh ở chuyện này. Còn chuyện nuôi dạy các bé thì như tôi đã nói ở trên, tôi cũng nhận được nhiều sự trợ giúp, hỗ trợ từ phía chùa Minh Phát cũng như tính tự giác của các con nên mọi việc cũng nhẹ nhõm hơn với tôi.
Tuổi thơ đau khổ không muốn nhắc lại - nghe đâu chị đã có những ngày tháng cùng cực lúc còn nhỏ, chị có thể chia sẻ lại với độc giả? Đó là những câu chuyện cũ, tôi đã san sớt trước đây nên giờ không muốn nhắc lại nữa.
Không quá được vì khả năng của tôi không kham được nhiều hơn, cũng như tôi muốn có một con số cụ thể để tập cho các em có một cuộc sống phạm vi cũng như kế hoạch tiêu pha hợp lí, cụ thể. Tôi luôn lo sợ nếu có gia đình thì phải tập hợp cho gia đình nên sẽ sao nhãng chuyện giao hội để duy trì và phát triển sự nghiệp. Nói về lí do cá nhân chủ nghĩa thì, tôi không muốn lập gia đình vì đã rất nặng nhọc xây dựng sự nghiệp, tôi muốn tụ họp cho sự nghiệp nên không muốn phá bỏ nó.
Bạn sẽ hỏi tại sao tôi làm thế, đơn giản thôi, tôi cũng là trẻ mồ côi nên tôi làm từ thiện nuôi em bé khắp nơi vì tôi muốn bù đắp cảm giác mất mát cho các em.
Như vậy là tôi thấy mình đã hoàn thành nhiệm vụ của mình với mẹ. Trước mắt, họ có thể đến với những công việc này vì những mục đích vị lợi như anh phân tích. Chị có nghĩ rằng Hình như chị chỉ đang nhìn tới nhu cầu trước mắt của chuyện làm từ thiện là "cứu đói" và đưa đến một cuộc sống tốt đẹp tại thời khắc này mà quên mất tương lai của các bé sẽ trưởng thành và cần nghề nghiệp ổn định? Tôi hiểu điều bạn nói và tôi cũng san sớt luôn là tôi nuôi con theo kiểu Mỹ, tôi sẽ chăm lo lúc bé lớn lên đến 14 tuổi phải tự lo tự tìm công việc cho mình, 18 tuổi hết nghĩa vụ.
Tôi luôn có niềm tin vào chuyện thiện nguyện, rằng ai cũng sẽ yêu quý và muốn làm, ít nhất một lần trong đời. Yêu lắm nhưng cũng không dám khóc, sợ chúng buồn. Khác với số đông, nữ ca sĩ hải ngoại lại có một lập luận khá hay khi cô còn ủng hộ chuyện một số nghệ sĩ đang dùng các hoạt động từ thiện như một ''chiêu bài đánh bóng tiếng tăm".
Đủ tiền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét