Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Tết Hàn thực trong thêm một phương pháp tôi!.

Lòng trẻ nít vô tư lự đến vô tâm đã vội quên lãng

Tết Hàn thực trong tôi!

Vẫn là hương trầm thoảng bay an bình đến lạ. Vì mẹ đã đến bên từ lúc nào. Con xin ông bà phù hộ độ trì…” Mùng ba âm. Một lòng yêu chồng thương con? Hay là dáng bà.

Người ta gọi là Tết Hàn thực. Một chút đắng lòng thoáng qua. Hạnh phúc giản dị là lẽo đẽo theo bước mẹ đi chợ. Cùng nhau ngồi nặn bánh trôi bánh chay. Mẹ kính cẩn mời ông bà tổ tông mâm cúng bánh trôi bánh chay đầy đặn tròn trĩnh. Hi hữu những đứa trẻ chưa khôn lớn lại được người lớn kể cho nghe về trữ Tết Hàn thực bên xứ Trung Hoa. Dưới mỗi mái nhà Việt. Ton tả bên các em nhỏ.

Hôm nay. Mọi thứ đều mang một sắc trắng bong khôi. Dáng mẹ vẫn quá chừng quen thuộc mỗi ngày. Là một lòng thành kính ông bà tiên sư cha. Bát bánh chay có nước thơm là nhân đỗ vàng. Chọn bột trắng. Hoá ra có những niềm tin vẫn được ôm ấp. Nặn kheo khéo thành hình bầu dục dẹt. Mùng ba âm. Bên cạnh lọ hoa loa kèn thơm dịu.

Cô con gái lớn cười hiền. Thấy lòng vui reo như là trẻ nhỏ. Khiến mọi giá trị có thể điên đảo lẫn lộn. Hay thơ về những người nữ giới muôn thuở tần tảo son trẻ.

Cô gái nhẹ nhàng chắp tay. Mà có đôi khi. Quây quần bên một chiếc mâm lớn. Còn kia. Tháng Tư về. Lòng thành kính cúi đầu: “Nhân ngày mồng ba tháng ba Âm lịch. Về Giới Tử Thôi một lòng trung quân ái quốc. Giữa những xô bồ tưởng chừng phũ phàng cuốn phăng mọi thứ. Chọn đỗ xanh vàng ươm.

Những cô bé lớn hơn thì đã biết lẩm bẩm bài thơ nức danh của thi sỹ họ Hồ: “Rắn nát dù rằng tay kẻ nặn Mà em vẫn giữ tấm lòng son” Là thơ về vật. Mùng Ba âm là Tết Hàn thực. Tức là đồ ăn lạnh. Tháng Tư về. Năn sao cho thật tròn xoay mới là đúng dáng. Mẹ tỉ mẩn dạy các em như vậy. Là những nét truyền thống vẫn được nâng niu qua năm tháng.

Chọn những viên đường mật nâu thơm ngon. Rồi sẽ về nhà. Này nhé. Ngày nào cũng quen với những tờ lịch dương thân thuộc. Mỉm cười nhân đức. Rồi lại dịu nhẹ ngay. Trên ban thờ. Chút vừng và chút dừa thơm béo ngậy. Đĩa bánh trôi phủ vừng phía trong bác ái mật ngọt. Mang đến những khoảng bình yên rất nhỏ như thế….

Mà sao lòng ta thấy ấm áp quá. Gọi con gái ngoan vào “liên hoan” hạ lễ với các em.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét