Vì lúc này tôi đi làm bằng xe máy, mỗi tháng hết 400. Do đó hàng tháng tôi có thể để dành 200-300 nghìn (nhưng vẫn có tháng tiêu hết). Năm 2010, tôi đi làm nhưng lại không tiện tặn được gì, thậm chí phải xin tiền gia đình thêm. Điển hình là có bạn xem cafe, đám tiệc là không cần thiết, vô bổ. Qua đây, tôi thấy lương của bạn như thế nào cũng không qua trọng, quan yếu là ở cách chi tiêu và tình cảnh, cách nghĩ của bạn.
Tôi đã đọc qua các bài viết về việc xài và thu nhập của các bạn trong những ngày vừa qua. Tôi thấy rằng ý kiến của mọi người ai cũng đúng, không có gì sai, nhưng các bạn đừng so sánh người này với người khác. Bởi lúc này nhu cầu của tôi cao hơn và tôi không thỏa mãn với cuộc sống như trước.
000 đồng/tháng, tiền ăn 1,2 triệu đồng/tháng, uống café, điện thoại 450. Vì mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau thì làm sao so sánh được, chúng ta nên coi ở mổi giác độ khác nhau để rút ra kinh nghiệm cho bản thân thì tốt hơn. Rồi thêm tiền tiệc tùng với anh em trong công ty… khiến tôi hầu như chẳng còn đồng nào, đồ dùng cá nhân xống áo nữa.
Do đó cách ăn xài và tiện tặn cũng khác nhau trong một cảnh huống. Nếu tôi muốn đáp ứng cái này thì phải bỏ cái khác. Như các bạn đã biết nhu cầu con người là không giới hạn, mỗi cá nhân có suy nghĩ, cảm nhận và hành động trước mỗi sự việc cũng khác nhau.
Mọi người có thể cho đó là sống đày ải bản thân, vì không đáp ứng được các nhu cầu căn bản nhưng tôi thấy thỏa mãn vì mục đích của tôi là phải có tiền để sống và đóng tiền học. 000 đồng hoặc gói mì tôm, trưa thì ăn 10-15. Tôi khẳng định rằng cả hai đều đúng. Tôi đi học bằng xe đạp và tôi cũng ít đi uống cafe hay tiệc tùng gì với bạn bè. Mỗi lần ăn sáng là cái bánh bao 5.
Sau này tôi học xong và tìm được việc làm với mức lương 2,5 triệu đồng/tháng.
Nhưng có bạn xem đó là cần thiết, tạo xây dựng, mối quan hệ.
Cũng như một anh công nhân sống được với mức lương vài triệu đồng, họ vẫn để dành được tiền. Bạn ấy tiêu như vậy cũng chẳng thể nói là đày ải bản thân được… Rồi có người lương 10-15 triệu đồng/ tháng, ăn tiêu không đủ cũng là chuyện thường nhật vì 2 đối tượng, có 2 không gian và thời gian khác nhau.
000 đồng/tháng, chính thức là 1 triệu đồng/tháng, nhưng tôi vẫn tiện tặn được tiền để đóng học phí (3 triệu đồng/năm học) và để dành được đôi chút vì tôi không phải tốn tiền trọ vì ở nhà người quen. Các bạn sẽ sửng sốt là tại sao tôi có thể tằn tiện với số tiền 1 triệu đồng/tháng, các bạn sẽ cho rằng tôi đày ải bản thân vì hầu như tôi rất ít ăn sáng nếu có thì cũng 2-3 lần/tuần.
Bạn chẳng thể đứng ở ngọn núi này mà phán rằng núi bên kia thấp hay cao hơn.
Xem thêm: bái phục sếp lương trăm triệu, chỉ tiêu 1 triệu đồng mỗi tháng Minh88 san sẻ bài viết về cách xài sinh hoạt của bạn tại đây. 000 đồng/tháng. 000 đồng, tối thì ăn cơm ở nhà. Thời điểm 2008 tôi vừa đi học vừa làm nhân viên phục vụ lương thử việc lúc đó là 800. Có một sự thực rằng (đại phần lớn không tuyệt đối) lương ít thì tiêu ít, lương nhiều thì tiêu nhiều, điều quan trọng là bạn biết thỏa mãn với ngày nay thì bạn sẽ hà tiện được tiền.
000 đồng, tiền gửi xe 90. Như tôi đây là một ví dụ. Vì vậy, thay vì chúng ta ngồi công kích nhau, tìm những điểm không tốt của nhau mà moi móc thì chúng ta nên tìm cho mình một cách tiêu pha hợp lý.
Có bạn lương 150 triệu đồng, nhưng xài 3 triệu đồng bạc ăn một tháng cũng chẳng sao. Còn lương anh giám đốc tuy cao nhưng chưa chắc anh ta tằn tiện được vì anh ta dành tiền để gặp gỡ bạn bè, mở rộng mối quan hệ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét