Khi ấy
Đã có lúc chị nghĩ đến việc bỏ nhà ra đi để mọi chuyện được yên lặng. Chị Thắm kể. Hai đứa con của chị bị bạn bè cười chê. Họ vẫn xưng hô chú - chị. Anh hơn tuổi chị Thắm nhưng chưa một lần nói lời yêu với ai. Hai đứa trẻ xin ông bà nội. Nhớ là thế. Cuộc sống kinh tế cũng dần vào ổn định khi anh Quân xin vào làm việc sang sửa máy móc ở một nhà máy gần nhà. Anh chị vẫn sống bên nhau hạnh phúc.
Nhắc đến hạnh phúc ngày nay của chị Thắm ít ai biết được rằng chị đã phải trải qua biết bao khổ đau mới có được ngày bữa nay. Chị Thắm không tin vào tai mình.
Bị từ chối. Trong cuộc sống của mẹ con chị luôn có sự viện trợ của chú.
Vì nghèo quá”. Yêu là thế. Còn chị Thắm làm phụ bếp trong một bếp ăn công nhân. Còn với mẹ con chị Thắm thì nước chẳng bao giờ nguội được vì nỗi nhớ của họ dành cho anh Quân ngày một lớn.
Có ai làm như vậy đâu”. Khi đó. Thậm chí. Ngoại cho mẹ chúng lấy chú. Hai má chị đỏ ửng lên vì trinh nữ. Tỉnh yên bình. Những năm trước nhiều lần gia đình đã giục anh cưới vợ nhưng anh chỉ gãi đầu. Người thông cảm chỉ gật gù “lọt sàng xuống nia” còn người không hiểu thì cho rằng “gia đình nhà anh Quân vô phúc nên mới xảy ra chuyện như ngày bữa nay”.
Chị cũng bảo thôi anh đã không còn. Anh đã hẹn sẽ quay về khi “bát nước nguội dần”. Để mẹ mình yên tâm. Chị Thắm chỉ cười. Nước mắt người mẹ lăn dài trên má. Quân bỏ nhà vào miền Nam. Chị chưa kịp đáp thì minh chủ mang tâm can của mình nói với bố mẹ của anh.
Có lúc. Bao năm hai vợ chồng không có một điều tiếng gì. Đến lúc này chị mới hiểu mình đích thực yêu chú em chồng kia. Anh chị dùng khoản tiền chắt góp bao năm để xây căn nhàche mưa.
Về những chuyện bi hài vẫn có thể xảy ra. Cũng là anh ruột của mình. Hai cô con gái cứ thế lớn lên trong tình của mẹ và cha. Hai bên gia đình cũng thông cảm và hiểu được tình cảm họ dành cho nhau nên mọi người đồng ý để hai người đến với nhau. Trú tại huyện Đông Hưng. Chị mới bắt đầu tâm sự những câu chuyện đã giữ trong lòng từ lâu đó.
Anh chị còn phải để con ở nhà cho ông bà để đi tìm việc ở xa làm. Đã 6 năm qua. Nhưng làm sao mà thành người một nhà được khi cả làng. Hai vợ chồng họ vẫn sống bên nhau hạnh phúc. Từ ngày chồng mất. Anh nạm không để ba má hai bên buồn lòng. Cũng từ đây chị và người chồng đầu tiên quen nhau. Lúc đó. Chị Thắm ánh lên đầy kiêu hãnh: “Anh ấy là bản sao chồng cũ của tôi”.
Trắng trẻo. Bao năm anh chị sống chung. Nên bổn phận của anh càng lớn hơn. Hay những chuyến xe chở lúa nặng minh chủ đều xông pha làm hết cho mẹ con chị Thắm. Chú em chồng chỉ cười xòa: “Em lấy người như chị thôi”. Chị sinh cho anh được hai thiên thần nhỏ. Gãi tai. Khi đi. Anh lại sắp cơm mời hai gia đình nội ngoại đến. Thời thiếu nữ. Cuộc sống gia đình chỉ trông đợi vào mấy sào ruộng.
Tỉnh thanh bình. Chị sinh ra trong một gia đình 5 anh chị em. Người em chồng của chị Thắm từ miền Nam về. Anh còn gánh cả công việc của người anh xấu số để lại. Còn cha anh không nói. Bao đêm. Với chị. Không rằng mà chỉ vỗ ngực vì bất lực không dạy được con trai. Chúng con nhận chú làm bố được không?”. Cô con gái lớn đã giục mẹ: “Mẹ gọi chú về đi. Khi hết tang chồng.
Chị Thắm cũng tự hứa sẽ nói thẳng với anh Quân. Kể về thế cục mình.
Chị cầm giấu tình cảm để nói lời khước từ minh quân. Ảnh minh họa Biết chẳng thể trông cậy mãi vào em chồng. Mang đi khắp nơi bán buôn. Nhưng với minh chủ thì khác. Có hôm anh đến nhà chơi. Thế gian họ cười cho”. Cả xã họ đàm tiếu.
Anh chỉ muốn chở che cho chị và những đứa cháu bất hạnh vì thiếu cha”. Anh Quân ngỏ lời yêu chị Thắm và muốn được làm chỗ dựa cho cuộc thế còn lại của chị. Hai đứa con gái lớn của chị Thắm cũng xin đi học ở Hà Nội và thành thị thái hoà. Về phần mình. Chị Thắm cũng không biết mình nên làm sao. Căn nhà vừa được xây mới còn nguyên mùi vôi vữa.
Chúng đuổi anh về vì sợ “mang tiếng với người ta”. Nhà gần đến ngày hoàn thiện thì người chồng của chị Thắm bị ngã từ tầng 2 xuống đất. Sau khi sinh con đầu lòng vì cuộc sống xứ người quá nặng nhọc nên anh chị ra ngoài miền Bắc sống.
Người em chồng này như bờ vai của chị. Nhiều hôm hai vợ chồng đội mưa tầm tã. Cách đây 10 năm. Lúc đó. Chị Thắm sinh thêm một đứa con trai kháu. Chị Thắm không muốn nhắc nhiều tới người chồng trước nhất của chị đã tắt thở.
Họ tổ chức đám cưới ở Bình Dương. Chị không nghe rõ anh Quân nói gì nhưng lúc đó mẹ anh khóc lóc van lơn: “Mẹ xin con đừng làm chuyện loạn dâm như thế”. Nhắc lại những tháng ngày đã qua. Giờ chú lấy vợ an cư đi để bố mẹ già bớt lo”. Người thì chú chê già. Rồi chuyển sang buôn vải. Chị Thắm bối rối không biết nên nói thế nào. Anh đãi đằng: “Anh đã yêu chị nhiều hơn khi chứng kiến nghị lực sống phi thường của chị.
Anh và chị có một thời kì dài yêu nhau rồi mới đi đến thành hôn. Còn cha mẹ hai bên thì chỉ xin “hai đứa đừng làm điều đó. Con côi hết sức khó khăn. Còn anh Quân không chỉ làm tròn nghĩa vụ với vợ con mình. Cái tin minh quân muốn lấy chị dâu được cả xã đồn ầm lên. Phải rất lâu sau khi chúng tôi chuyện trò về cuộc sống. Chị Thắm thở phào: “Nó là cái số cả.
Nghe con nói thế. Chúng tôi gặp chị tại một xưởng sinh sản nằm trên đường 10 của huyện Đông Hưng. Chú Quân về. Hai cô con gái cũng dần tinh thần được mình đã mất đi người cha thân thương nên các cháu rất ngoan và chịu thương chịu khó học hành. Bỏ nhà đi vì cả xã phản đối Sau cuộc họp gia đình tối hôm đó. Còn người xinh thì họ chẳng lấy người thân mình.
Oằn lưng trên chiếc xe đạp đi buôn đồng nát. Mẹ chị đã khóc: “Con có thể lấy bất cứ ai cũng được nhưng không được lấy em chồng. Ngoài 30 tuổi nhưng chú Quân vẫn nghĩ mình còn trẻ và đòi phải lấy người người nữ giới anh thật tâm thương xót. Chị Thắm kể: “Ngày chồng chị mất.
Nghe lời “cầu hôn” đó. Cả gia đình họp nhau lại trong đó có cả mẹ con chị Thắm. Chị Thắm khuyên chú Quân nên lấy vợ. Hoàn cảnh gia đình khó khăn nên chị phải vào Nam kiếm việc làm. Đối với minh chủ vì có sự chuẩn bị tâm lý sẵn từ trước nên anh vẫn vững tâm về tình cảm anh dành cho chị dâu mình.
Lúc đó. Nỗi đau mất người thân của họ cũng nguội lạnh dần. Cái khổ vẫn đeo bám anh chị mãi không thôi.
Hai con của chị mới thấy sự cấp thiết có chú Quân ở trong nhà. Cậu em chồng chỉ cười trừ: “Cứ từ từ đã chị”. Con gái lớn bé đều khóc xin mẹ hãy chuyển nhà đi nơi khác. Hai đứa cháu từ yêu quý chú thành ghét chú. Mưa gió. Lúc đó. Trêu trọc. Theo SBĐ. Nhà chứa chan tiếng cười hạnh phúc”. Bố mẹ hai bên phản đối. Còn người chồng ngày nay của chị tên là Bùi Văn Quân sinh năm 1971.
Những ngày đó. Bão bùng. Cảnh ngộ gia đình nghèo nhưng trong nhà lúc nào cũng tràn ngập niềm vui. Sau khi cấp cứu ở bệnh viện 1 tuần thì anh không qua khỏi. Lại thiếu vắng hơi người nên nó trở thành lạnh lẽo đến ghê người. Đến ngày giỗ chồng cũ của vợ.
Được tiếng là chịu khó nhưng cái nghèo. Câu chuyện về chị dâu lấy em chồng từng “gây bão” ở làng quê bé nhỏ đó giờ đã không còn.
Lúc đó. Vì chưa tìm được người mình yêu thương thật sự. Bối rối. Nói về người chồng ngày nay. Nhưng rồi đám cưới của họ vẫn được tổ chức đơn sơ trước sự chứng kiến của hai bên gia đình.
Câu nói đùa của minh quân cũng chẳng lưu lại trong trí nhớ của chị nhiều lắm. Hồng nhan bạc phận Chị Nguyễn Thị Thắm sinh năm 1973. Bây giờ. Còn chị Thắm. Chưa một ngày người chồng quở mắng chị Thắm. Những lúc đó chị lại trách: “Chú đòi người trẻ mà xinh thì làm gì có.
Cứ giới thiệu đến anh lại chê già hoặc xấu. Hai đứa con của chị Thắm đều do anh Quân coi sóc đưa đi đón về khi đến trường. Chị đã tìm người mai dong cho Quân nhưng anh không chấp thuận ai.
Chúng con nhớ chú lắm. Nhưng hai người vẫn phải qua một thời kì thử thách của dư luận nữa. Chiến đấu với chính mình. Ba mẹ con chị nằm ôm nhau khóc trong vô vọng. Chị Thắm xinh xẻo. Chị Thắm phải hứng bão dư luận khi bố mẹ đẻ của chị kiên quyết phản đối. Cảnh mẹ góa. Hơn một năm sau. Thì minh quân liên tục nắm chặt tay chị xin chị đồng ý lấy anh làm chồng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét