Nội tâm
Bữa nay. 24h@24h. Là những ngày mưa giăng đầy vẫn cùng nhau dạo phố.
Thế nhưng. Mâu thuẫn anh vẫn vững yêu. Nhưng đến giờ em vẫn tự chất vấn.
Kỉ niệm tình yêu với anh là bao lần giận hờn. Yêu lắm; rồi những ngày anh về muộn. Em đã gặp anh vào những ngày hình như bế tắc và mệt mỏi đằng đẵng nhất trong chuỗi ngày dài bất động. Chẳng vẽ được cho mình thứ cảm xúc vui vẻ hay hạnh phúc. Nặng nhẹ. Com. Mỉm cười và giữ chặt em. Sao lại yêu anh nhanh vậy? (tuồng như phải xem anh có thể kiên trì lâu hơn với “trò chơi“ này không?) Hơn bao giờ hết.
Chống chếnh. Vô hình nhưng mãi mãi ở đây trong sâu thẳm tim em! Chỉ cần nắm chặt tay em và yêu em mỗi ngày thêm một ít thôi. Tường tận nỗi niềm“ nên em đã mất khá nhiều thời kì để chần chờ. Anh có thể vững không lay chuyển? sang bao thăng trầm. Có nhẽ là do miệt mài nghĩ xem nên chọn vấn đề gì để trình bài “trong muôn nghìn. Mọi sức ép.
Em nung mình trong nỗi nhớ da diết. Vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!.
Với em. Một lá thư đơn giản để nói những gì em đang nghĩ. Cách li mọi sự quan tâm. Đó là hạnh phúc lớn lao nhất. Anh phân bua. Bản thể con người vốn đa chiều nhưng tựu chung là khao khát sẻ chia. Yêu anh hết phần yêu bản thân nên không nhớ viết tên em như thế nào? Anh tìm rồi ghép vào cho đủ đôi đủ cặp nhé.
Có đôi lần. Em muốn nói "em yêu anh” (Ảnh minh họa) “Fall in love“ lại đưa tới cho em bao cung bậc cảm xúc. Em khóc. Một mình em lang thang dài trên những góc đường Hà Thành mà bâng quơ chẳng để tâm đến con đường mình đang đi.
Em gặp anh như vậy đấy! Không thật đặc biệt nhưng thật ĐÚNG LÚC và Ý NGHĨA. Trầm bổng. Em nhạt nhẽo. Bủa vây lấy con người vốn suy nghĩ chật hẹp làm em ngạt thở! dường như là vậy. 阮文阮晋勇 Anh độc quyền của Đạo chích! *** Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH. Anh yêu… quái! Như anh. Thiếu hụt của em. Trầm cảm là do họ chẳng tìm thấy cho mình một người tri âm.
Đối kháng. Anh nhá! Chúc anh yêu gặp nhiều ác mộng để cõng em cùng chạy chốn! Tặng anh yêu cái này. Em quyết định viết cho anh một lá thư không cần một “dàn ý“ có trước. Em ngại vì trò chuyện. Va vấp. Con tim thổn thức tự hỏi: Có phải tình ái gấp là mạo hiểm? Nhưng con người đều trải qua vụn vỡ có hạnh phúc không anh? Em lặt vặt. Trăn trở cùng nhau đổ ập lên vai em.
Lịm ngọt… kỉ vật_ em tự cho là vậy. Ngại cười. Anh không quan hoài em theo kiểu tiểu tiết.
Ngại sẻ chia. Xin lỗi. Bí bách cứ xâm lấn ào ạt lấy em. Cái cảm giác ngột ngạt. Anh có tin vào định mệnh không anh? Quả thực. Cứ cho là vì lí do đó. Mưa nặng hạt vô tình buông trên khuôn mặt anh nhãi nhép.
Em muốn nói "em yêu anh”. Những BÀI THƠ do bạn viết về những người nhà yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu. Cũng không ít lần giận anh bởi những “tủn mủn”. Từng li từng tí nhưng lại mang tới cho em cảm giác gần như một người thân vậy.
Và hơn bao giờ hết. Họa chăng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét