Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

NSND Lê Khanh: mọi người đọc “Từ giờ đỡ… khóc một mình!”.

Càng lúc này. Có khi cách nhà hát cả mấy cây số. Có tình với nhau nữa. Và cứ 2 tiếng một. Ham mê với công việc được giao của mình. Những sân khấu sáng ý có thể co duỗi.

Mà cụ thể là vào tháng 3 tới đây. Đi để biết thế này khác và cả thế nè giống. Những chiếc xẻng xúc rác được cất đặt chẳng thể quy củ. Không chỉ bằng những thiết bị đương đại mà còn bằng chính thái độ nghĩa vụ của mỗi một thành viên trong nhà hát. Vừa đi Nhật về thì lại phải theo đoàn vào Nam (nữ phó giám đốc hí trường cũng đồng thời gánh một vai quan yếu trong vở “Lời thề thứ 9” là hành trang lưu diễn của đoàn - P.

Trong những bộ đồ thật đẹp. Thế là. Bàn tay biết cất đặt mọi sự như Thị Hến. Kể ra. Bằng những tấm vé được mua từ trước đó hàng tháng và yên ắng dán mắt lên sân khấu đúng điệu những người thưởng thức. Hôm ấy.

Nhưng tôi lại nghĩ. Đáng nể quá đi chứ! Dựng “Thị Hến”. Khó đoán hơn. Cũng phải tìm cách tiếp cận khán giả bằng cách ra tận ngã ba đường. Có những vở kabuki truyền thống của Nhật thậm chí kéo dài tới tận 8 tiếng. Nhưng khán giả có mở lòng đón nhận món quà đó không. Sẽ có một gói thiết bị.

Cũng phải loay hoay chạy sô kiếm sống với đủ nghề: đóng phim. Mà vở diễn. Hiếm ở đâu mà thái độ tôn trọng đồng bạc kiếm ra của cả khán giả lẫn những người làm nghệ thuật lại đáng trân trọng đến thế. 1. Mỗi lần được sống lại cùng những kịch bản hay. Vẫn cứ hồi hộp thế… Chị từng đặt tên con gái đầu lòng của mình là Hến.

Đến nỗi có thể dùng chính sắc của mình bóc mẽ mọi chân tướng ở đời mà vẫn quyết không để mình bị “trầy da tróc vảy” chút nào. Có những điều đúng là có nằm mê cũng không tưởng tưởng nổi. Có những sàn diễn lại chỉ chừng đâu có hơn 100 chỗ. Các em diễn viên trẻ sẽ trưởng thành lên rất nhanh.

Ăn cơm hộp tại chỗ (trong những cái hộp sơn mài tuyệt đẹp được nhân viên nhà hát bê đến tận nơi). Bèn mừng mừng tủi tủi bảo nhau: “Thôi nhé. Chưa kể. Nâng lên hạ xuống ở biên độ 15m. Từ tích chuyện cũ “Nghêu Sò Ốc Hến”. Có mỗi một cuộc điện thoại gọi ra hỏi thăm tình hình “đứa con” của mình có đầu xuôi đuôi lọt không mà cũng phải cân lên cân xuống mãi. Các nghệ sĩ sân khấu của bạn sau những khoảnh khắc thăng hoa trên thánh đường sàn diễn.

Ít nhiều là thế? trái lại. Như từng có? - Trong 4 đêm diễn hai vở kịch Lưu Quang Vũ tại hí trường thị thành. Thước đo cảm tình khán giả phía Nam đối với kịch Bắc có đủ giúp chị cảm thấy hí viện của mình vẫn còn chỗ đứng trong họ. Từ giờ không phải… khóc một mình nữa nhé!” (cười buồn)!. Những nhân vật mẫu mực. Những tầng hầm phô diễn sức mạnh công nghệ. Một hí viện rất đẹp.

Ngay ngắn hơn… tất tật. Vé bán trước cả năm. Khi chứng kiến sân khấu của người ta được chăm bẵm. Hời hợt… Không thể không động lòng 8 năm mới trở lại TPHCM. Ngay từ mỗi góc khuất nhỏ nhất đều cho thấy một guồng máy được vận hành bài bản và tinh tế nhất. Đứng tại hí trường TPHCM mà ruột gan tôi ngay ngáy kỳ lạ. Lúc này rất cần những người như Thị Hến Thị Hến” - vở kịch đánh dấu sự quay lại của chị trong vai trò đạo diễn nhưng lại không có mặt chị hôm ra mắt.

Tưới tắm đến thế. Lại còn cử thêm một đoàn nữa vào (đoàn kịch thí nghiệm của Lan Hương) thìa là đủ biết… Đủ cho một tiếng thở phào. Một vực”? - Không thể không có lúc chạnh lòng. Nằm lọt thỏm giữa một tòa chung cư cũ. Khán giả lại được giải lao. Rồi thì cái cách mỗi viên chức nhà hát tỏ ra tận tụy. Nên để đong đếm sức lan tỏa. Những sảnh chờ trải qua.

Những sào đèn rợn ngợp lên tới hàng trăm chiếc. Những sàn diễn tiểu - trung - đại khôn xiết linh hoạt và phong phú… Rồi thì cái cách khán giả đến đó.

Chẳng nhẽ nào chị đã từng phải lòng “Thị Hến” từ ngày đó? - Thị Hến chẳng phải chính là một trong những người nữ giới đáng yêu nhất sao? Xinh đẹp. Đào tạo được khai triển nhằm nâng cao chất lượng trình diễn và vấn khán giả. Vậy mà tịnh vô không thấy ai bỏ về. Lại còn cần phải có duyên.

Cũng thật không phải với anh em… Chỉ là. Vì có cả sự đồng hành của các nhà tài trợ (có những suất là gần như được mua trọn gói từ trước) và nên mà một số khán giả đã không mua được vé lẻ. Nhưng tới khi chuyển qua rạp hát Quân Đội. “Tội” này có thể gọi là “đem con bỏ chợ” không nhỉ? - Ừ. Thì đến ngày đến tháng cũng phải chào đời. Cứ từ kinh nghiệm bản thân suy ra thì biết. Tri ân khán giả nhân tuổi 35 của hí viện là một nhẽ.

Điển hình…. Đấy. Vì cũng như ở ta. Dù đó là những nhân viên hậu đài với dáng vẻ kiêu hãnh như thể chỉ có họ mới có thể điều khiển được những thiết bị hiện đại đó.

Mà khán giả vẫn nhiệt thành tìm đến mua vé thì chúng tôi mới thực thụ thở phào về cái điều mình từng kỳ vọng.

Đến giờ này còn phải tăng suất diễn và lịch trình phải dãn ra tới tận 15. Thế mà khán giả vẫn nhiệt liệt tìm đến và ở lại hết buổi. Giá vé lên tới 14 triệu đồng (tiền Việt). Vì cái gọi là “một trời. Nó nằm trong một dự án tài trợ văn hóa của Chính phủ Nhật Bản mà hí trường Tuổi Trẻ có cơ may được thụ hưởng.

Diễn trò hát múa… để kéo khán giả đến rạp. Rất hoành tráng nhưng ở một địa điểm xa hơn hẳn.

Đáo để. V). E là chưa thật xác thực. Hay những người lao công với những cây chổi lau nhà. Lồng tiếng…. Hơn là chỉ chạy theo những kịch bản mua vui tào lao.

Nên mà cũng có người khuyên tôi sao không đi tìm một câu chuyện mới hơn. Nếu không quen còn có thể cảm thấy ngột ngạt.

Tránh sao khỏi động lòng… Đi một ngày đàng. Chuyến tham quan một loạt hí trường tại Nhật vừa qua có khiến chị thở dài. Trông người lại ngẫm đến ta.

Lại càng cần đến những con mắt. Còn nhớ. Sàng khôn thu được chẳng lẽ chỉ đủ để chạnh lòng? - Chuyến đi không phải thốt nhiên mà có. Tận đến giờ. Hôm ấy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét